Giới trẻ giáo xứ Rạch Giá

Bài chia sẻ của cha Vincent Thanh: Lễ Chúa Giêsu chịu phép Rửa 2015 (Mc 1,7-11)
“Ơn gọi” Kết thúc mùa Giáng Sinh, chúng ta mừng lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa. Qua đó, Giáo hội dẫn chúng ta đi vào đời sống công khai của Chúa Giêsu. Đây là một biến cố biểu lộ rõ nét nhất về Mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi. Quả thật, sau khi Chúa chịu phép rửa xong, thì trời mở ra, và vinh quang của Thiên Chúa xuất hiện. Lúc ấy có tiếng Chúa Cha tuyên phán: “Con là Con yêu dấu của Cha, Cha hài lòng vì Con”, và Chúa Thánh Thần lấy hình chim bồ câu đậu trên vai Chúa Giêsu. Qua biến cố này, Giáo hội mời gọi người Kitô hữu nhớ lại hồng ân cao quý là được làm con Chúa qua bí tích Rửa tội và kêu gọi họ sống tình hiếu thảo với Cha trên trời cũng như yêu thương mọi người là anh em con cùng một Cha trong đại gia đình nhân loại. 1. BT/RT ban cho ta ơn làm “Con Chúa” Quả thật, nhờ nước rửa tội, chúng ta được tẩy sạch khỏi mọi vết nhơ tội lỗi, được Thiên Chúa thông ban sự sống của Ngài, được in vào linh hồn một dấu thiêng liêng và nhất là trở thành con cái Thiên Chúa. Chúng ta hãy vui mừng cảm tạ vì Chúa đã ban cho chúng ta địa vị cao cả như thế! Chuyện kể rằng có một cậu bé hoàng tử, tức là con vua, chẳng may bị bọn cướp bắt cóc. Sau khi đã lấy hết những thứ quí giá trên mình, chúng trói cậu vào một gốc cây. May mắn thay, có một bác tiều phu đi ngang qua, đã cởi trói và đem cậu về nhà nuôi. Nhiều năm sau, nhân một cuộc đi săn, vua cha đã dừng chân trước căn nhà nhỏ bé của bác tiều phu. Bác vui mừng và lấy làm vinh dự được dẫn những đứa con của mình ra trình diện nhà vua. Khi đến cậu hoàng tử, bỗng nhà vua xúc động mạnh. Ông thầm nghĩ: Phải chăng đây chính là hoàng tử, con ta đã bị bắt cóc. - Ông hỏi bác tiều phu về gốc gác cậu bé và nói: Nếu ở bên vai phải có dấu ấn ta đã ghi, thì đúng là hoàng tử. - Với bàn tay run run, ông vạch chiếc áo và mừng rỡ kêu lên: Trời ơi, con ta. - Và cậu bé cũng kêu lên: Cha ơi. Từ trước đến giờ, cậu cứ tưởng mình là con bác tiều phu nghèo nàn với quần áo rách rưới và nhà cửa xiêu vẹo. Bỗng chốc cậu nhận ra mình là hoàng tử, được sinh ra tại hoàng cung và thuộc hoàng tộc. Kể từ nay, cậu ý thức mình là con của đức vua, nên dù ở bất cứ nơi nào và làm bất cứ việc gì, cậu luôn có những lời nói, việc làm và cử chỉ xứng hợp. Với chúng ta cũng vậy. Nếu ý thức mình là con Chúa, hẳn chúng ta sẽ luôn vâng theo Thánh ý Chúa, tuân giữ các điều răn của Chúa, luôn nói có với Thiên Chúa và nói không với ma quỷ, tội lỗi. Nếu ý thức mình là con Chúa, chắc chúng ta sẽ không nói: “Tôi đi nhà thờ”, nhưng sẽ nói: “Tôi đi thăm viếng Chúa để đón nhận lời Chúa dạy và tâm sự với Chúa là Cha của tôi”. Rồi trước khi làm việc gì, hẳn chúng ta sẽ tự hỏi: “Cha trên trời có vui lòng không?” Khi chiêm ngắm cảnh sắc hùng vĩ của thiên nhiên, chúng ta sẽ nghĩ ngay đến Chúa là Đấng đã tạo dựng nên tất cả. Khi gặp những điều may lành, chúng ta sẽ nghĩ ngay đến Chúa để mà cảm tạ Ngài. Chúng ta sẽ luôn tự nhủ: phải sống làm sao để vào ngày sau hết của cuộc đời, Thiên Chúa sẽ nói với chúng ta như ngày xưa Ngài đã nói về Chúa Giêsu bên bờ sông Giócđan: “Này là Con Ta yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng.” 2. Là con Chúa thì cũng là anh em của mọi người. 2.1. Sống trong cộng đồng địa phương, xã hội: dù khác màu da, chủng tộc; dù không cùng ngôn ngữ, tôn giáo; dù khác biệt về văn hóa và quan niệm, nhưng đều là anh em, con cùng một Cha trên trời, nên chúng ta phải thương yêu nhau.
Tại một xứ thuộc vùng quê nước Pháp, có một người đàn ông khoảng 50 tuổi tên là Alix bị bại liệt. Mỗi buổi sáng, bà vợ đặt ông vào một chiếc ghế bành ngoài hiên nhà rồi đi làm. Ông bà không con, không cháu. Ông Alix chưa phải là người công giáo, nhưng thỉnh thoảng cha sở vẫn tới thăm và còn khuyên giáo dân tới giúp đỡ ông. Các em nhỏ tới chơi quanh ông, đem sách cho ông đọc và giúp ông mở sách. Mỗi tuần có một bác sĩ tình nguyện tới chăm sóc ông.
Giáng sinh năm đó, ông Alix đột ngột thưa với cha sở: “Thưa cha, xin cha cho con rước lễ.” Cha sở ngạc nhiên vì ông chưa là tín hữu. Nhưng ông thưa: “Trước đây con không tin gì vào Thiên Chúa, nhưng ít lâu nay cha và anh em giáo hữu quá tốt với con nên con thấy hạnh phúc như mình được gặp Chúa vậy. Chỉ có Chúa mới làm cho cha, bác sĩ và anh chị em bỏ công sức giúp đỡ một người xa lạ như thế này”. Có lẽ chúng ta nhận ra rằng chẳng phải cha sở và các anh chị em giáo hữu đã làm một việc truyền giáo vĩ đại, nhưng họ chỉ thi hành những bổn phận mà Chúa đòi buộc mọi môn đệ Chúa, đó là: “Cứ dấu này mà người ta nhận biết anh em là môn đệ của Thầy, là anh em hãy yêu thương nhau.” (Ga 13,35) 2.2. Mặt khác, khi tham gia sứ mạng loan báo Tin mừng của Chúa Giêsu và chu toàn bổn phận Chúa giao phó, người Kitô hữu còn phải chu toàn bổn phận của một người công dân đối với xã hội trần thế, như Đức nguyên Giáo Hoàng Bênêđictô XVI đã nói: “Người Kitô hữu tốt phải là người công dân tốt”. Như thế, chúng ta được mời gọi đặc biệt để mang tình yêu Chúa đến cho những người cùng khổ, những người bị bỏ rơi, bị khinh miệt, bị sa ngã trong tội. Mục sư Martin Luther King có nói: “Hãy yêu thương mọi người đừng vì thiện cảm, cũng không vì cách sống của họ dễ mến, dễ thương, nhưng vì chính Thiên Chúa ở trong họ”. Nếu chờ cho họ trở nên đáng yêu rồi mới yêu, thì có khi chúng ta sẽ phải chờ suốt đời. Chính khi được yêu mà họ sẽ trở nên đáng yêu. Trong biển đời mênh mông này, người ta đều không ngừng thay đổi cả hướng tốt lẫn hướng xấu, cho nên hãy biết quảng đại trao ban như Zundel viết: “Đừng để ai trong những người anh em của chúng ta phải phàn nàn rằng họ chẳng gặp được lòng nhân hậu của Thiên Chúa nơi chúng ta”. Lễ Chúa Giêsu chịu phép Rửa là dịp để cho chúng ta ý thức hơn ơn gọi làm con Chúa, để biết sống hiếu thảo với Cha trên trời và sống tình nghĩa với mọi người vì là anh em một nhà, bằng lòng bao dung đồng cảm, bằng sự sẻ chia vui buồn, lo âu và hy vọng. Amen.